Signed in as:
filler@godaddy.com
Signed in as:
filler@godaddy.com
Dòng Pháp Nhãn bấy nhiêu pháp vị
Hàng trưởng huynh Thiền sĩ Chơn Đăng
Đời ngọt bùi đau khổ bao trăng
Tuyệt tìm Đạo băn khoăn một lòng
Noi gương Bồ Tát một dòng
Trải mình cứu nạn cùng đồng nhau tu
Rõ thân muốn khỏi ngục tù
Hằng cần tư niệm mặc dù tuổi cao
Tâm khảm trải biết gian lao
Mạng chung lòng sáng như sao cao vời
Gợi ánh lửa trong hàng hậu bối
Niệm niệm tu ra khỏi Ta Bà,
Tiếng thơm vang khắp gần xa
Trọn lòng vì Đạo chánh là Chơn Đăng.
Giác linh ở cõi cửu hằng
Đạo Sư tiếp dẫn Quan Âm cận kề.
Đạo tràng QTATV tiễn biệt Thiền Sĩ Sự Bát Giới Thích Chơn Đăng
Bố tát Tịnh Đức, Đại Hạnh nguyện Độ Sanh
Ngày 06 tháng 02 năm 2025 (nhằm ngày mồng 09 tháng Giêng năm Ất Ty)
-Not Mine
Giữa biển trần lao, bóng tối giăng,
Hải Đăng Chơn Đạo vẫn rọi sáng.
Không vướng duyên trần, không thân thuộc,
Mà lòng bao rộng, nguyện mênh mang.
Lặng bước kiếp xưa, đơn côi định,
Nhưng chân thành nở đóa sen vàng.
Giữ giới thanh cao, tâm không động,
Lửa trí tuệ bừng giữa mênh mang.
Một kiếp Đại Gia không nhà cửa,
Mà Pháp Môn rộng khắp vô biên.
Tịnh Đức trải lòng cùng thế giới,
Hạnh nguyện độ đời chẳng đảo điên.
Dù thân hóa kiếp, lòng không tắt,
Bát Nhã đăng rạng lối chân như.
Trở lại Ta Bà trong nguyện lớn,
Hải Đăng còn mãi sáng tâm từ.
A commemorative poem for Thiền Sĩ Sự Bát Giới Thích Chơn Đăng
Bố tát Tịnh Đức, Đại Hạnh nguyện Độ Sanh
-Not Mine
One single eyelash — light as air,
But fall it does, and the eye can’t bear.
Just like our minds — we think they’re free,
Yet tiny clings remain unseen.
We say we've let go — yet hold on tight,
Claim no desire — yet chase the light.
A glance, a word, a passing praise,
Still stirs our hearts in subtle ways.
That lash is not some evil thing,
Just a whisper: "You still cling."
It’s a symbol of what we don’t yet know,
Of wounds beneath that never show.
To walk the path, we must remove
Each thread of self we once approved.
When nothing clouds the seeing eye,
We finally glimpse the truth inside.
-Not Mine
Một sợi lông mi – nhẹ như không,
Mà rơi vào mắt, hóa ra gai nhọn.
Cũng như tâm ta – tưởng đã rỗng không,
Vẫn còn chấp nhỏ, mà không hề rõ.
Nói đã buông – nhưng còn chút tiếc,
Bảo vô cầu – mà vẫn mong điều riêng.
Một ánh nhìn, một lời khen, một lời chê,
Cũng đủ làm tâm động như sóng biển về khuya.
Lông mi ấy – đâu phải kẻ thù,
Chỉ là gợi nhắc rằng ta chưa đủ.
Chỉ là biểu tượng của điều chưa thấy,
Của những vết thương ta giấu thật sâu.
Muốn đi xa, phải gỡ từng sợi mảnh,
Muốn thấy chân như, cần mắt trong lành.
Khi không còn gì che trước ánh nhìn,
Mới thật sự thấy đường về tĩnh lặng.
-Not Mine
My dear Dharma brother,
the winds of impermanence are blowing closer each day,
but please, don’t tremble before that wind.
No one escapes birth – aging – sickness – death,
the only difference is: where does our mind go from here?
This body of four elements is tired now,
so let it rest;
don’t force it to struggle like in the old days.
When your lips no longer have the strength to chant,
let your ears listen to sutras, to the Buddha’s name around you,
so your mind can recite silently
in place of your weakened mouth.
The most important thing right now
is not medicine, success, failure, gain or loss,
but to recognize clearly the VOW of your life:
– Where do you wish to go after leaving this temporary realm?
– Do you wish to keep returning to save beings,
or to rest in the Pure Land for a while?
Once you’ve seen your vow, gather all your heart and spirit into that one direction,
don’t let worldly matters pull you away anymore, my brother.
Remember the Dharma teaching:
“Dharma of Joy” is also Dharma,
and “Dharma of Suffering” is also Dharma.
This sick body is a Dharma of suffering,
but right in this very suffering
is a gate of liberation, if we are willing to awaken.
Joy and pain are just two sides of one mirror;
when the mind is clear, both sides become lessons.
Let all the old joys—beauty, wealth, fame—
drift away like clouds across the sky of yesterday.
Let all the old sorrows—injustice, hurt, loneliness—
recede like waves returning to an ancient sea.
Now, there is only:
You and the Buddha – and your own VOW.
If you’re tired, close your eyes gently,
and listen to one line:
“Nam Mô A Di Đà Phật” (Namo Amitabha Buddha)
as if it were your breathing,
as if it were a little boat
carrying you away from the sorrow-shore of this saha world.
If you can’t chant each word clearly,
then chant inside your heart;
if even chanting in your heart feels too weak,
then just let your ears hear others chanting,
as long as your heart agrees to follow that sound,
that alone is already
the most precious practice you can offer in this time.
Don’t worry whether you chant much or little,
just please, chant with HONESTY.
Don’t worry whether you understand much or little,
just please, let go with a TRUE HEART.
You are not going alone, dear brother:
The Buddha, the Bodhisattvas, Sư Tổ, your Dharma siblings…
are all standing inside each recitation
that you hear and entrust your heart to.
In the days that remain,
please don’t fear the darkness,
for darkness grows thicker
only when we turn our back to the light.
Turn yourself back to the light of your vow,
the light of reciting the Buddha’s name,
the light of a heart without blame, without anger, without regret.
If you can, whisper one final vow:
“I vow to release all worldly concerns,
to follow the Buddha and the Dharma.
Even if this body breaks apart,
my mind will still aspire toward liberation
and to save all sentient beings in the future.”
Just that is enough
for this human life of yours not to be in vain,
and for all the days you have called yourself
a disciple of the Buddha
not to be in vain either.
Namo Amitabha Buddha
-Not Mine
Hiền Huynh ơi,
gió vô thường đang thổi gần hơn mỗi ngày,
nhưng xin đừng chạy trước cơn gió ấy.
Không ai thoát được sinh – lão – bệnh – tử,
chỉ khác nhau: **tâm** mình đi về đâu mà thôi.
Thân tứ đại mệt rồi, xin cứ để nó nghỉ,
đừng bắt nó phải gắng như ngày xưa.
Khi miệng không còn đủ sức để niệm,
hãy để **tai lắng nghe** tiếng kinh, tiếng niệm Phật quanh mình,
để **tâm niệm thầm** thay cho đôi môi đang yếu.
Điều quan trọng nhất lúc này
không phải là thuốc men, thành bại, được thua,
mà là **nhận lại cho rõ NGUYỆN của đời mình**:
– Con muốn về đâu sau khi rời cõi tạm?
– Con muốn tiếp tục độ sinh, hay xin yên nơi tịnh độ?
Đã nhận ra **nguyện**, xin gom hết tâm thần về một hướng,
đừng để chuyện đời lôi kéo nữa huynh ơi.
Nhớ lại lời Pháp:
**“Pháp Vui” cũng là Pháp,
mà “Pháp Khổ” cũng là Pháp.**
Thân đang bệnh là **pháp khổ**,
nhưng chính chỗ khổ này
là **cửa giải thoát** nếu mình chịu tỉnh.
Vui – khổ chỉ là hai mặt của một tấm gương,
tâm sáng thì cả hai đều thành **bài học**.
Hãy để **mọi niềm vui cũ**: sắc đẹp, tiền tài, danh vọng,
như mây trôi qua bầu trời ngày xưa.
Hãy để **mọi nỗi khổ**: oan ức, buồn tủi, cô đơn,
như sóng rút về biển cũ.
Bây giờ, chỉ còn:
**Con với Phật – và NGUYỆN của chính con.**
Nếu mệt, huynh hãy nhắm mắt lại,
nghe một câu:
**“Nam Mô A Di Đà Phật”**
như là nhịp thở,
như là chiếc thuyền
đang chở mình ra khỏi bến khổ Ta Bà.
Nếu không niệm được rõ từng tiếng,
thì niệm trong lòng,
nếu niệm trong lòng cũng đuối,
thì cứ để **tai nghe** người khác niệm,
miễn **tâm đồng ý đi theo tiếng niệm ấy**,
đó đã là **công phu quý giá nhất** trong lúc này rồi.
Đừng lo mình niệm ít hay niệm nhiều,
chỉ xin **niệm cho CHÂN THẬT**.
Đừng lo mình hiểu nhiều hay ít,
chỉ xin **buông bớt cho THẬT LÒNG**.
Hiền huynh không đi một mình đâu:
Phật, Bồ Tát, Sư Tổ, Thầy, Sư Cô, huynh đệ…
đang **đứng bên trong từng câu niệm**
mà huynh đang nghe, đang gởi gắm trái tim.
Trong những ngày còn lại,
xin huynh đừng sợ bóng tối,
vì **bóng tối chỉ dày thêm
khi ta quay lưng lại với ánh sáng.**
Hãy quay về ánh sáng của **nguyện**,
ánh sáng của **niệm Phật**,
ánh sáng của **tâm không oán, không trách, không tiếc nuối**.
Nếu có thể, hãy thì thầm một câu nguyện cuối:
> **“Con nguyện buông hết chuyện đời,
> theo Phật, theo Pháp,
> dẫu thân này có tan,
> tâm vẫn nguyện hướng về giải thoát
> và độ tận hữu tình trong tương lai.”**
Chỉ cần vậy,
là huynh đã không uổng một kiếp làm người
và không uổng những tháng ngày
đã gọi mình là **đệ tử Phật**.
Nam Mô A Di Đà Phật
-TSB Chơn Tuệ
Mother never sought praises sung aloud,
She simply lived each day through wind and cloud.
When Father fell, his body struck twice by fate,
She stayed by his side—without pause, without break.
When his right side failed, she held his hand to guide,
When the left grew weak, she carried pain with pride.
When he chose the path to don a monk’s robe,
She walked beside him, helped him on the road.
Her life was written with the word endure,
A light that shone through trials deep and pure.
No chasing fame, no grasping for acclaim,
She simply spread her kindness like a flame.
She fed her children with each coin she saved,
If hungry herself—she quietly braved.
Though she had so little of her own to spare,
She still found ways to give, to love, to care.
After Father passed, she walked her path alone,
Keeping her Eight Precepts, her vows carved in stone.
She never sought another hand to hold,
But kept her heart as still and pure as gold.
Some live to leave a name that nations know,
But Mother lived to plant where goodness grows.
If someday I tell her story once again—
I’ll call her nothing less than a fragrant lotus in the rain.
-TSB Chơn Tuệ
Mẹ không cần lời khen ngợi vang xa,
Chỉ lặng lẽ sống trọn từng ngày trong gió sương.
Chồng lâm bệnh, hai lần thân bất toại,
Mẹ vẫn bên, không một phút ngả nghiêng.
Bên phải tê, mẹ dắt tay dìu bước,
Bên trái liệt, mẹ đỡ cả tâm can.
Chồng muốn tu, mẹ nguyện không rời bước,
Tay nâng khăn, chân vững hướng thiền môn.
Cả một đời là chữ "nhẫn" khắc sâu,
Là ánh sáng giữa bể trầm luân khổ ải.
Không bon chen, không cầu danh vọng,
Chỉ lấy chữ "hiền" gieo khắp nhân gian.
Dưỡng nuôi con, từng đồng tích góp,
Đói thì nhịn, nhưng con phải đủ đầy.
Dẫu thân mình chẳng có bao nhiêu,
Vẫn chia sẻ cho người qua cơn đói lạnh.
Chồng qua đời, mẹ chẳng bước thêm duyên,
Ở một mình, giữ trọn "Bát Giới".
Cả đời mẹ – không cần tiếng tung hô,
Chỉ mong giữ lòng thanh tịnh như sen nở.
Người ta sống để lưu danh cùng thế sự,
Mẹ sống để gieo phúc giữa đời thường.
Mai này con có kể lại đời mẹ,
Xin gọi mẹ là một đoá sen hương.
We use cookies to analyze website traffic and optimize your website experience. By accepting our use of cookies, your data will be aggregated with all other user data.